Ben

The Middle English Dictionary · 1922 · p. 1
, v. to be, II 207, VIII a 96, .; Be(e) , I 4, XVI 7, .; Buen , XV c 18; future, 2 sg. Best , II 173; 3 sg. Bees , IV a 35, XVII 373, Betȝ , VI 251; pl. Be , V 43, XVI 331; pres. pl. Be(n) , are, II 3, 4, 12, .; Beo , XIV c 5; Beoþ , XIV c 103; Beth , Beþ , II 59, 110, 273, 582, VIII a 199, XV f 5; Buþ , XIII a 1, 6, 10, 13, .; Be(e) , Beo , pres. subj. , II 165, 433, XIV c 98, d 3, .; Ben , XI b 73, 218, .; Be(o) , imper. 2 sg. XV g 10, f 7, .; 3 sg. IV a 55; pl. VIII a 118, XIV d 11 (first); Be , pp. I 195, VIII b 74, XI a 44, XII a 20, XVII 192, .; Ben , II 103, V 196, .; Bene , V 275, XVI 40; Beyn , XVII 445, 532; Ybe , XIII a 16; Beyng , pres. p. in in hytself beyng , inherent, VI 86. Ben ( drepit , .), have been (smitten, .), VII 9, 11; be(e) war , see War(e); lete ben , ., cease from, II 114, XVI 234. [OE. bēon .] See Ar(e), Es, Was, .
Readham'da tam maddeyi gor →